Thứ hai đến thứ sáu, tám giờ sáng đến năm giờ chiều

Và với một vài người là cả sáng thứ bảy nữa, đó là khoảng thời gian chúng ta chọn để “sống” hay chỉ “tồn tại”.

Vì ta chưa biết mình đang cần gì

Có một dạo của tuổi 20, ta cứ thế chây người ra mà nhìn những ngày trôi đi mất. Vô hồn, vô định, vô phương cứu chữa. Tất cả mọi nguyên tắc đã từng được đặt ra đều trở nên vô nghĩa, và ai kia buông xuôi, mặc kệ đời.

Viết cho giá trị hiện tại và giá trị tương lai

Đừng vì tiếc tiền mà không đầu tư cho mình một hũ kem dưỡng da tốt. Vài ba năm sau khi nếp nhăn xuất hiện, lúc ấy có đắt tiền đến mấy cũng không kịp nữa rồi.

Đừng nhịn ăn nhịn mặc dăm bảy năm để dành tiền mua nhà. Đến khi sức tàn, niềm tin cũng đôi lần bị chà đạp, ngồi giữa căn nhà khang trang liệu bạn có thấy tiếc những năm tháng thanh xuân?