Mưa

Người biết không? Sài Gòn vừa đổ cơn mưa rào. Chắc ai đó đang buồn lắm nhỉ? Không phải em. Không phải anh.

Tết

Sắc mai vàng, màu đào thắm lại nhuộm rực rỡ các góc đường, mặt phố. Đâu đâu cũng nghe tiếng nhạc Xuân thôi thúc những người con ở xa trở về nhà. Giữa cái hân hoan như thế, dòng người bỗng như vội vã hơn. Có một kẻ lặng thinh bên tách cà phê nghi ngút khói, giữa một góc khuất tranh tối tranh sáng mà ngắm nhìn guồng chảy bộn bề. Nhấp lấy một miếng đắng ngắt, hắn ta thẫn thờ buông một câu hỏi nghe chua chát: “Hồn Tết đã mất hay chưa?”

Bạn cũ

Bỗng có một ngày tỉnh giấc, ta chợt nhận ra rằng mình đang sống trong ước mơ của cô bé cấp ba ngày nào. Mở mắt giữa tiếng còi xe nhộn nhịp của thành phố lớn, trên ngực áo vương sợi dây đỏ của Ngoại Thương. Ước mơ của ngày ấy đã thực hiện được rồi, ước mơ của tất cả chúng ta năm mười bảy, mình đã chạm tới rồi đấy.

Nhưng, bên cạnh ta chẳng còn những bóng hình thân thuộc. Hỡi những cậu bạn đã cùng mình đi qua chớm nở thanh xuân, cậu ơi, dạo này cậu thế nào?

Tuổi trẻ chẳng quay đầu

Đã đến cái tuổi chín chắn hơn một chút rồi, để mà mỗi lần chán chường lại mở những tệp cũ trong máy tính ngày xưa rồi ước gì : Mình sống lại thời ấy thì hay nhỉ ?

Ngày mình 18, mình bước ra thế giới với niềm tin rằng thế giới này đầy điều tuyệt vời để khám phá. Thế nhưng chẳng biết ước mơ ngủ đâu mà thoắt đưa một năm trôi nhanh lắm. Mình với những người mới, với những chuyện mới, quên đi mình là ai, đến từ đâu và ai là mình.