Thành phố của những kẻ cô đơn

Một quán cafe khác, mọi thứ cũ kĩ một cách cố tình, với đèn fairylight như những chú đom đóm đang xếp thành hàng, và bản nhạc buồn thật buồn. Người ta có thương mình đâu…

Còn lời hứa nào với Mẹ mà bạn chưa hoàn thành?

 

– “Mẹ ơi, sau này con sẽ học thật giỏi, kiếm thật nhiều tiền, xây biệt thự to ơi là to, mua xe hơi xịn ơi là xịn rồi chở mẹ đi du lịch khắp nơi nha!

– Mẹ chẳng cần giàu, mẹ chẳng muốn giàu. Cứ sống thế này là thích rồi con à.”

Áo mẹ thì sờn vai, đôi giày của mẹ cũng đã cũ. Mẹ chỉ giỏi nói dối con mà thôi.

Lông bông

Có một ngày đẹp trời, chú đưa thư ghé ngang nhà đưa bạn một phong bì in dấu đỏ. Cả nhà nhảy cẫng lên vì vui mừng, bạn thở phào vì cuối cùng nỗi lo rớt đại học đã được xóa bỏ. Thế mà bạn có biết đâu, chuỗi ngày dài dằng dặc phía trước là một quãng đời lông bông.

Viết cho giá trị hiện tại và giá trị tương lai

Đừng vì tiếc tiền mà không đầu tư cho mình một hũ kem dưỡng da tốt. Vài ba năm sau khi nếp nhăn xuất hiện, lúc ấy có đắt tiền đến mấy cũng không kịp nữa rồi.

Đừng nhịn ăn nhịn mặc dăm bảy năm để dành tiền mua nhà. Đến khi sức tàn, niềm tin cũng đôi lần bị chà đạp, ngồi giữa căn nhà khang trang liệu bạn có thấy tiếc những năm tháng thanh xuân?